Ta ngẩn ngơ giữa nắng chiều mờ nhạt
Gọi tên ai trong cô độc âm thầm
Với tháng ngày đợi chờ mòn mỏi
Đợi chờ ai trong giấc mộng xa xăm

Bao lời thề hẹn ước những trăm năm
Giờ lạc lối thân hồn trong bóng tối
Hoa cỏ dại hết mùa còn nở lại
Cuộc tình sầu biền biệt với thương đau

Hay bởi vì kiếp trước nợ gì nhau
Mà tại kiếp khổ đau nhiều đến thế
Thôi cũng kệ níu chi điều không thể
Hãy ngậm ngùi sống trọn kiếp vô gia

Rồi một ngày bể khổ cũng đi qua
Khô nỗi nhớ và khô dòng nước mắt
Hoàng hôn hỡi nắng chiều giờ đã tắt
Vĩnh biệt cuộc tình cõi tạm trò chơi.

Thơ NQP.

 

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *